Sinh viên năm nhất đại học sài gòn p1

Thư đứng cạnh, chiếc áo khoác mỏng màu xám trùm qua vai run rẩy, đôi chân trần lạnh buốt áp sát vào nhau, mái tóc rối bù xõa xuống che đi đôi mắt đỏ hoe còn đọng nước, lòng cô nặng trĩu như mang theo cả cơn bão từ công viên về đây. Thư ngồi trên ghế ăn, tay khuấy cháo, mắt tránh nhìn Hoàng, lòng nặng trĩu. Tiếng dép lê của Hoàng lẹp kẹp trên sàn gỗ khi anh bước vào, đôi tay thả tấm ảnh nhà hàng – cảnh Nam luồn tay dưới bàn, mép quần thun ngắn Thư ướt át – xuống bàn gỗ thấp, âm thanh “tạch” nhỏ vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Chiều muộn, Tuấn gọi lại, giọng gấp gáp qua loa điện thoại: “Hoàng, tao đã tìm hiểu về Nam, nó từng bị điều tra lạm dụng bệnh nhân cách đây hai năm, nhưng không đủ chứng cứ, tao gửi thư nặc danh cho nó, nó bấm vào xem nên hack vào máy nó được rồi, tao thấy dấu vết nhiều file bị xóa, để tao khôi phục lại.” Hoàng siết tay, giọng trầm: “Tốt, mày làm nhanh, tao cần bằng chứng chắc chắn.” Tuấn cười, “Mày nghi đúng rồi, thằng này không sạch, để tao đào sâu, tối tao gửi mày.” Hoàng gật, “Cảm ơn, tao chờ,” rồi cúp máy. Hoàng ngồi trong góc phòng, chiếc ghế xoay bọc da màu đen kêu “cót két” mỗi khi anh ngả lưng, đôi mắt dán vào tấm ảnh nhà hàng trên bàn, lòng mâu thuẫn không ngừng giằng xé. Lòng cô vừa sợ vừa ám ảnh ký ức phòng khám – ánh đèn trắng lạnh, bàn tay Nam miết