Em sinh viên mình dây dễ thương bím ướt nhẹp dâm thủy

Thư khóc nấc, “Anh, em sợ, em ghét hắn, em không sướng gì hết,” nhưng lồn cô rỉ nước khi nhớ lại, lòng cô rối: “Sao mình không dám nói thật?” Hoàng thấy vậy thì ôm nàng vào lòng xoa dịu, tự trách mình thật khó hiểu. Hoàng lột quần Thư xuống, lớp quần lót ướt át tụt ra, lồn cô đỏ hồng hé mở, khe lồn rỉ nước lấp lánh, anh cúi xuống bú liếm, “Chụt chụt,” lưỡi quét quanh hột le, mút mạnh, lưỡi đánh liên tục vào hột le sưng mọng “Lồn em ngon quá, Thư.” Thư rên lớn, “Ư… anh… liếm mạnh nữa đi… bú hột le em đi…” Cơ thể cô giật giật, nước lồn chảy ra lênh láng. Thư đứng cạnh, chiếc áo khoác mỏng màu xám trùm qua vai run rẩy, đôi chân trần lạnh buốt áp sát vào nhau, mái tóc rối bù xõa xuống che đi đôi mắt đỏ hoe còn đọng nước, lòng cô nặng trĩu như mang theo cả cơn bão từ công viên về đây. Hình ảnh Thư trong nhà hàng – chiếc bàn gỗ phủ khăn trắng, ánh đèn mờ ảo, tay Nam luồn dưới bàn, và ánh mắt đờ đẫn của cô – hiện lên rõ nét, làm cặc anh cứng lại trong quần. Hoàng vuốt tóc Thư, giọng khàn: “Em yêu, anh yêu em, dù gì đi nữa.” Thư gật, “Dạ, anh, em chỉ yêu anh,” nhưng nội tâm cả hai phức tạp. Bé Ngọc cười giòn tan trong nôi, mùi cháo gạo thoảng từ bếp, nhưng không khí giữa Thư và Hoàng vẫn căng như dây đàn.